Giới thiệu về tôi

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

Làm Thế Nào Vũ Trụ Được Sinh Ra Từ Hư Không? - Phim Tài Liệu Về Không Gian | Thiên Hà TV

Nguồn: https://www.youtube.com/live/EKRD6zUS7S8

Một số nhà nghiên cứu vật lý lượng tử đã nói rằng:

 


Một số nhà nghiên cứu vật lý lượng tử đã nói rằng: ý thức con người không đơn thuần được tạo ra bởi từng bộ não riêng lẻ, mà là sự biểu hiện cục bộ của một trường ý thức phổ quát. Hiện tượng vướng víu lượng tử, khi các hạt có thể ảnh hưởng lẫn nhau tức thì dù cách nhau khoảng cách rất xa là cái gợi ý rất rõ rằng bên dưới lớp thực tại mà chúng ta nhìn thấy như vật chất rắn chắc, tồn tại một dạng trí tuệ nền tảng đang tổ chức toàn bộ thực tại. Nhiều người gọi trí tuệ nền tảng này là “Thượng Đế”, nhưng ở cấp độ hạ nguyên tử, nó hiện ra như một tiềm năng rung động liên tục.

Góc nhìn này trở nên đặc biệt thú vị khi đặt cạnh bản chất của các hệ thống phức tạp, vốn thường có khả năng tự tổ chức và tự hình thành trật tự. Thay vì mô hình cổ điển xem vũ trụ như một cỗ máy lạnh lẽo và ngẫu nhiên, khung nhận thức mới cho thấy từ chính thực tại đã nảy sinh sự tổ chức mang tính thông minh. Ý thức cá nhân của mỗi chúng ta có thể được dệt thẳng vào cấu trúc vũ trụ rộng lớn, vừa tiếp nhận, vừa tham gia vào dòng chảy thông tin phổ quát không ngừng.
Trong các truyền thống tôn giáo, những mô thức hài hòa và tự tổ chức của tự nhiên thường được gọi là “Thượng Đế”. Vật lý lượng tử thì nhìn điều này như một dạng trí tuệ nội tại và nền tảng của vạn vật, không nhất thiết gắn với hình ảnh một thực thể có kế hoạch hay hình hài cụ thể.
Nếu con người thực sự được kết nối với trí tuệ phổ quát thay vì tách rời khỏi nó, thì chúng ta không còn là những kẻ quan sát đơn độc trong một vũ trụ vô tri. Chúng ta là những phần tử không thể thiếu của một hệ thống sống động, có ý thức, luôn tự tổ chức để hướng về sự cân bằng và hài hòa. Chỉ cần thử tưởng tượng, toàn bộ cách chúng ta thiết kế xã hội, giáo dục, kinh tế và cả cách ta sống mỗi ngày cũng sẽ thay đổi sâu sắc đến mức nào, nếu bạn cho phép niềm tin này thực sự trở thành nền tảng trong thế giới quan của mình.
Điều này thực ra không phải là một ý niệm hoàn toàn mới. Nikola Tesla đã từng nói cách đây hơn một thế kỷ rằng: bộ não của tôi chỉ là một chiếc máy thu, còn ngoài kia trong vũ trụ tồn tại một lõi trung tâm nơi tri thức được lưu trữ, và con người chỉ việc kết nối để tiếp nhận. Ông không xem tư duy là thứ được tạo ra từ hư không bên trong đầu, mà là dòng thông tin được bắt sóng khi hệ thống đủ tinh tế và đồng bộ. Nikola Tesla như một trực giác đi trước thời đại.
Có lẽ con người không “nghĩ ra” ý thức, mà đang nhớ lại, đang chạm vào một trường trí tuệ rộng lớn hơn chính mình. Và khi bộ não thôi căng thẳng, thôi kháng cự, thôi cố kiểm soát thì tự khắc bộ não trở thành một điểm giao thoa, nơi trí tuệ vũ trụ có thể đi qua, trong lặng lẽ và chính xác.

Góc nhìn THÀNH PHỐ ĐI XA HAY CON NGƯỜI ĐI LẠC?

 


Có những buổi chiều, đứng giữa một thành phố đông đúc, người ta bỗng thấy mình hình như đang đi lạc.

Không phải lạc đường, vì điện thoại luôn chỉ lối. Mà là lạc giữa những khối bê tông xếp chồng lên nhau như những câu chuyện chưa kịp kể. Lạc giữa những dòng người đi rất nhanh, nhưng không biết đang đi về đâu. Lạc giữa những khu phố sáng đèn, nhưng thiếu một ánh nhìn quen. Thành phố vẫn lớn lên từng ngày. Những cần cẩu vươn cao như những cánh tay của tương lai. Nhưng ở đâu đó, có những điều đang lặng lẽ nhỏ lại: một khoảng sân để trẻ con chơi đùa, một bậc thềm để người già ngồi kể chuyện, một góc quán để người ta nhận ra nhau.
Có thể… thành phố đang đi xa. Và con người, nếu không để ý, sẽ đi lạc.
Đ𝐨̂ 𝐭𝐡𝐢̣ 𝐡𝐨́𝐚 - 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 𝐝𝐢 𝐭𝐫𝐮́ 𝐦𝐚𝐧𝐠 𝐜𝐚̉ 𝐠𝐢𝐚̂́𝐜 𝐦𝐨̛ 𝐥𝐚̂̃𝐧 𝐧𝐨̂̃𝐢 𝐧𝐡𝐨̛́
Từ bao đời, con người rời làng quê, mang theo một giấc mơ được sống tốt hơn.
Thành phố mở ra những cánh cửa: việc làm, tri thức, cơ hội, ánh sáng. Nhưng cũng có những điều không ai mang theo được: mùi rơm rạ sau mùa gặt, tiếng gọi nhau qua hàng rào, cảm giác “mình thuộc về nơi này”.
Đô thị hóa, nếu chỉ là sự dịch chuyển của con người, thì đó là phát triển. Nhưng nếu là sự đứt gãy của ký ức, thì đó là một cuộc chia ly. Nhiều đô thị đã từng bước rất nhanh, nhưng rồi phải dừng lại, khi nhận ra mình đã bỏ quên con người phía sau những con số.
𝐁𝐚̉𝐧 𝐯𝐞̃ 𝐫𝐚̂́𝐭 đ𝐞̣𝐩… 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 đ𝐨̛̀𝐢 𝐬𝐨̂́𝐧𝐠 𝐥𝐚̣𝐢 𝐥𝐚̣̆𝐧𝐠 𝐢𝐦
Có những bản quy hoạch được vẽ bằng những đường thẳng hoàn hảo. Nhưng đời sống của con người không đi theo đường thẳng.
Một khu đô thị có thể đầy đủ tiện ích, nhưng người già không có nơi ngồi nghỉ, trẻ em không có chỗ chơi, người lao động không có chỗ nghỉ chân, người nhập cư không có cảm giác thuộc về. Những tòa nhà có thể mọc lên trong vài tháng, nhưng một mối quan hệ láng giềng cần nhiều năm để hình thành.
Những đại lộ có thể rất rộng, nhưng nếu không có nơi để dừng lại, thì con người chỉ đi qua nhau… mà không gặp nhau. Khi đó, đô thị trở thành một nơi để “tồn tại”, chứ chưa phải là nơi để “sống”.
Đ𝐨̂ 𝐭𝐡𝐢̣ 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝐯𝐚̆𝐧 - 𝐤𝐡𝐢 𝐭𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐨̂́ 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐥𝐚̆́𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐡𝐞 𝐧𝐡𝐢̣𝐩 𝐭𝐢𝐦 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢
Một đô thị nhân văn không bắt đầu từ bê tông. Nó bắt đầu từ một câu hỏi rất mềm, con người cần gì để sống một cuộc đời có ý nghĩa?
Câu trả lời không nằm trọn trong bản vẽ. Nó nằm trong những điều rất đời thường: một ghế đá dưới tán cây, một lối đi bộ đủ chậm, một khoảng sân đủ ấm để gặp nhau, một khu chợ còn giữ được tiếng chào mời quen thuộc.
Vì thế, quy hoạch không thể chỉ là câu chuyện của kỹ thuật. Đó phải là cuộc gặp gỡ của nhiều tiếng nói. Nhà xã hội học - để hiểu cộng đồng. Nhà nhân văn học - để giữ hồn đô thị. Nhà tâm lý học - để hiểu hành vi con người. Và người dân - để kể những điều không có trong báo cáo kinh tế kỹ thuật.
Khi đó, quy hoạch không còn là “thiết kế không gian”, mà là “thiết kế đời sống”.
𝐍𝐨̛𝐢 𝐤𝐲́ 𝐮̛́𝐜 𝐧𝐞𝐨 𝐥𝐚̣𝐢, 𝐧𝐨̛𝐢 𝐭𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢 𝐛𝐚̆́𝐭 đ𝐚̂̀𝐮
Một đô thị nhân văn không có không gian “vô nghĩa”. Mỗi không gian đều là một câu chuyện. Không gian công cộng là nơi những người xa lạ trở thành quen biết. Không gian kinh tế là nơi người lao động tìm thấy phẩm giá. Không gian văn hóa là nơi ký ức không bị xóa đi, mà được sống tiếp.
Đôi khi, linh hồn của thành phố không nằm ở những tòa nhà cao nhất, mà nằm ở những điều nhỏ nhất: một hàng cây già chưa bị chặt, một khu chợ vẫn còn tiếng trả giá, một quán cà phê mà người ta nhớ tên nhau. Những điều không có trong quy hoạch, nhưng làm nên đô thị.
𝐆𝐢𝐮̛̃ 𝐥𝐚̣𝐢 𝐪𝐮𝐚́ 𝐤𝐡𝐮̛́ đ𝐞̂̉ 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐥𝐚̣𝐜 đ𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠
Có những thành phố đã từng phá bỏ tất cả để xây lại từ đầu. Và rồi họ nhận ra: khi quá khứ biến mất, tương lai cũng mất phương hướng. Những đô thị trưởng thành không phải là những đô thị mới nhất, mà là những đô thị biết giữ lại điều đáng giữ. Giữ một con phố cũ, giữ một nếp nhà xưa, giữ một cách sống.
Không phải để đứng yên, mà để có điểm tựa mà đi tiếp.
𝐊𝐡𝐢 𝐭𝐚̆𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 đ𝐨 𝐛𝐚̆̀𝐧𝐠 𝐡𝐚̣𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐮́𝐜
Có lẽ đã đến lúc, chúng ta cần những thước đo khác.
Không chỉ là GDP đô thị, không chỉ là số tầng cao của một tòa nhà, mà là: người dân có thấy mình thuộc về không, có nơi để đi bộ không, có chỗ để gặp nhau không, có cơ hội sống tử tế với nhau không?
Những thứ không dễ đo, nhưng lại quyết định chất lượng sống.
Khung chỉ số KPI để đô thị nhân văn không dừng lại ở cảm xúc, cần có những chỉ số đo lường cụ thể.
Chỉ số kết nối con người: tỷ lệ người dân tham gia hoạt động cộng đồng (%), số không gian công cộng/10.000 dân, tần suất tổ chức sự kiện cộng đồng/năm.
Chỉ số tiếp cận không gian sống: số % dân cư tiếp cận công viên trong bán kính 500m, số % tuyến phố có vỉa hè đi bộ thân thiện, thời gian trung bình để tiếp cận dịch vụ thiết yếu.
Chỉ số cảm nhận thuộc về: khảo sát mức độ hài lòng về nơi ở (%), tỷ lệ cư dân muốn gắn bó lâu dài, tỷ lệ người nhập cư tham gia sinh hoạt cộng đồng.
Chỉ số sinh kế bền vững: tỷ lệ việc làm ổn định, thu nhập trung vị theo khu vực, tỷ lệ kinh tế địa phương (chợ, hộ kinh doanh nhỏ) được duy trì.
Chỉ số ký ức và bản sắc: số lượng không gian di sản được bảo tồn/tái sinh, tỷ lệ dự án mới tích hợp yếu tố văn hóa địa phương, mức độ nhận diện bản sắc đô thị qua khảo sát cư dân.
Chỉ số công bằng đô thị: chênh lệch tiếp cận dịch vụ giữa các khu vực, tỷ lệ nhà ở phù hợp thu nhập, khả năng tiếp cận giáo dục, chăm sóc y tế.
Chỉ số “đô thị biết lắng nghe”: tỷ lệ dự án có tham vấn cộng đồng, số cuộc đối thoại chính quyền - người dân/năm, tỷ lệ góp ý được phản hồi và tích hợp.
𝐓𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐨̂́ đ𝐢 𝐱𝐚… 𝐡𝐚𝐲 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 đ𝐢 𝐥𝐚̣𝐜?
Có thể thành phố vẫn đang đi đúng hướng theo logic của phát triển. Nhưng nếu con người không được đặt ở trung tâm, họ sẽ dần đánh mất cảm giác thuộc về.
Một đô thị nhân văn không phải là đô thị hoàn hảo. Đó là đô thị biết dừng lại để lắng nghe, biết chậm lại để con người kịp gặp nhau, biết giữ lại ký ức để không lạc đường.
Và khi đó, có lẽ… con người sẽ không còn thấy mình đi lạc giữa chính thành phố mà mình gọi là nhà.
Bài viết của tác giả Lê Minh Hoan - Nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội, báo Người đô thị

Video này có thể không phù hợp với một số người xem. Tôi hiểu và muốn tiếp tục 'World Of Glory' (1991) Roy Andersson [Full] [HD]

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=wdGGKb1oPTs

TÂM NHƯ BỒ TÁT PHẢI CÓ THỦ ĐOẠN NHƯ KIM CANG

Nguồn: https://www.facebook.com/cafekinhtevietnam/posts/pfbid02H9afGQqFFgfpUD9RwRcoBuS8TfAgbxRc3voskCvtQpszDLjWUxreTbrDvQBQW2rMl

Nguyên tử là vĩnh cửu, vậy con người có phải là bất tử?

 Nguồn:https://www.facebook.com/reel/1902950243669656

Mọi thứ quanh chúng ta tưởng như rắn chắc, ổn định và quen thuộc. Nhưng bên trong mỗi nguyên tử — đơn vị nhỏ bé tạo nên vật chất — lại là một thế giới gần như trống rỗng

 Nguồn:https://www.facebook.com/reel/4239040819688371

KHIÊM NHƯỜNG THEO KINH THÁNH – KHÔNG PHẢI LÀ TỰ HẠ THẤP BẢN THÂN

 Có một điều rất dễ bị nhầm lẫn trong đời sống tinh thần:

khiêm nhường đôi khi bị hiểu thành phải thấp xuống, phải im lặng, phải coi mình là kém hơn người khác.
Nhiều người nghĩ rằng:
càng hạ mình, càng chịu đựng, càng không dám đứng lên bảo vệ giá trị của mình thì càng “đạo đức”, càng “đúng ý Trời”.
Nhưng Kinh Thánh không dạy như vậy.
── .✦
Khiêm nhường trong Kinh Thánh là gì?
Kinh Thánh có chép:
“Hãy hạ mình xuống trước mặt Chúa, thì Ngài sẽ nhấc anh em lên.”
— Gia-cơ 4:10
Điểm rất quan trọng nằm ở đây:
hạ mình trước mặt Chúa, chứ không phải hạ mình trước con người.
Khiêm nhường trong Kinh Thánh không phải là:
- coi mình là vô giá trị
- tự xóa mình để được chấp nhận
- hay biến mình thành “chỗ thấp” để người khác đứng cao hơn
Mà là nhận biết đúng vị trí của mình trước Đức Chúa Trời:
- Ta không phải là trung tâm của vũ trụ
- Nhưng ta cũng không phải là kẻ không đáng gì
── .✦
Khiêm nhường không phủ nhận giá trị con người
Đức Chúa Trời không bao giờ dạy con người tự khinh mình.
Ngài phán:
“Chớ có ai trong anh em nghĩ về mình quá cao, nhưng hãy nghĩ cách điều độ, theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã ban cho mỗi người.”
— Rô-ma 12:3
Nếu con người thật sự “không đáng gì”,
nếu ta chỉ là một chỗ trũng để người khác đổ vào,
thì tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho ta còn ý nghĩa gì?
Khiêm nhường không phải là phủ nhận giá trị bản thân,
mà là hiểu đúng giá trị của mình trước mặt Thiên Chúa, và cũng không lấy giá trị đó để kiêu ngạo, áp đặt hay thống trị người khác.
── .✦
Tự hạ thấp bản thân có chủ ý – có thể không phải là khiêm nhường thật
Có một dạng “khiêm nhường” nhìn bên ngoài rất đẹp:
- luôn nhận phần thấp
- luôn nhường hết
- luôn im lặng dù bị đối xử bất công
Nhưng nếu bên trong là:
- sợ bị từ chối
- sợ mất tình cảm
- sợ không được yêu nếu mình đứng thẳng
thì đó không phải khiêm nhường,
mà là đánh đổi giá trị bản thân để được an toàn.
Kinh Thánh gọi đó là GIẢ KHIÊM NHƯỜNG:
“Những điều ấy có vẻ như khôn ngoan… nhưng thật ra không có giá trị gì.”
— Cô-lô-se 2:23
Chúa không cần chúng ta phải nhỏ lại để Ngài lớn lên.
Ngài cần chúng ta sống trong SỰ THẬT, không phải trong sự tự phủ nhận.
── .✦
Vậy sống khiêm nhường đúng theo Lời Chúa là sống thế nào?
Khiêm nhường theo Kinh Thánh không phức tạp, nhưng rất rõ ràng:
- Biết mình có giá trị, nhưng không tự tôn mình lên cao hơn người khác.
- Không hạ thấp người khác để nâng mình lên –
và cũng không hạ thấp mình để được người khác thương.
- Dám đứng trong sự thật, ngay cả khi điều đó không làm mình được yêu ngay lập tức.
Khiêm nhường thật không làm con người nhỏ lại,
mà làm con người đứng đúng chỗ –
một chỗ vững vàng trước mặt Đức Chúa Trời.
── .✦
Một câu hỏi để cùng suy ngẫm
Có khi nào chúng ta nhầm lẫn giữa
khiêm nhường và tự hạ thấp bản thân?
Và có khi nào, dưới danh nghĩa “đạo đức”,
ta đang tự rời xa sự thật về chính mình?

Luận Về Các Hạng Người Theo Lời Khổng Phu Tử.

 


Khổng Tử dạy: "Người có học, nếu không giữ lễ - tất loạn. Người có trí, nếu không có nhân - tất hiểm."

Đạo làm người, gốc ở tu tâm. Mà trong đời, người có tâm khác nhau nên chia thành nhiều bậc:
1. Bậc thấp nhất – Tiểu nhân.
Tiểu nhân chỉ biết lợi mà quên nghĩa, thấy thuận thì đến, thấy nghịch thì bỏ. Họ dùng lời để che giấu tâm, dùng lợi để đổi lấy lòng người.
Khổng Tử từng than: "Tiểu nhân nan dưỡng dã" (Tiểu nhân khó dạy bảo). Bởi họ biến hóa theo lợi, chẳng có đạo cố định.
2. Bậc giữa – Trung nhân.
Người này biết thiện - ác, nhưng lòng chưa định. Thiện còn do hoàn cảnh, ác còn do ham muốn. Khi thuận thì làm điều phải, khi nghịch lại ngả theo lòng mình.
Khổng Tử nói: "Học nhi bất tư tắc võng, tư nhi bất học tắc đãi" (Học mà không suy nghĩ thì mờ mịt, suy nghĩ mà không học thì nguy hại). Họ là người đang đi, nhưng chưa đến.
3. Bậc cao – Quân tử.
Quân tử lấy "nhân" làm gốc, "nghĩa" làm đường, bê "lễ" làm khuôn. Nói có tín, làm có trung, xử có độ. Không để dục vọng làm mờ tâm, không để lợi lộc làm cong đạo. Dẫu ở nơi tối tăm, cũng vẫn tự sáng.
Khổng Tử nói: "Quân tử hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa." Nghĩa là người quân tử có thể thuận với người, nhưng vẫn giữ khí tiết của mình.
4. Cao hơn cả – Thánh nhân.
Thánh nhân hiểu đạo trời, hòa lòng người, tâm như nước lặng, trí như gương trong. Không cầu danh, không chấp hình, tự nhiên mà thuận, thuận mà an. Người ấy - vô ngã mà đại ngã, vô cầu mà tự đủ, vô tranh mà thường thắng.
Khổng Tử dạy rằng: "Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người."
"Tu thân trước, rồi mới tề gia, trị quốc, bình thiên hạ."
Cho nên, trong muôn hạng người, kẻ đáng kính nhất không phải là người quyền thế, mà là người biết sửa mình mỗi ngày.
Sưu tầm.

NGUYÊN LÝ CỐT LÕI CỦA THUYẾT THIẾT KẾ THÔNG MINH



Nguồn:https://www.facebook.com/photo/?fbid=1248344384110378&set=a.547862050825285 

5 LOẠI KHÍ CHẤT TRÊN NGƯỜI KẺ MẠNH



 Người đời thường lầm tưởng kẻ mạnh là những kẻ cơ bắp cuồn cuộn, ăn to nói lớn hay vung tiền như rác để thị uy. Nhưng bước vào thương trường khốc liệt, bạn sẽ thấy những con sói đầu đàn thực thụ hiếm khi ồn ào.

Cái uy áp khiến thiên hạ tự động lùi lại nhường đường chỉ có khi được đúc kết từ 5 loại khí chất này:
1️⃣ Sát khí
Lương thiện mà không có răng nanh thì chỉ là một con cừu non chờ ngày lên thớt. Kẻ mạnh bắt buộc phải có sát khí. Sát khí ở đây không phải là thói giang hồ đâm chém vặt vãnh, mà là sự dứt khoát lạnh lùng.
Họ phát ra một thông điệp vô hình: Tôi đàng hoàng tử tế, nhưng đụng đến gia đình và chén cơm của tôi, tôi sẽ chặt đứt đường lui của anh không thương tiếc. Có sát khí bảo thân, tiểu nhân nhìn vào tự khắc không dám mưu mô hãm hại.
2️⃣ Tĩnh khí
Có sát khí mà không có tĩnh khí thì chỉ là kẻ thất phu hữu dũng vô mưu.
Kẻ mạnh đối diện với khủng hoảng, nợ nần hay sự phản bội, tuyệt đối không gào thét hoảng loạn. Thái núi sụp trước mặt sắc mặt vẫn không đổi. Họ nhốt mọi cảm xúc hoang mang vào trong, giữ cho cái đầu lạnh tanh để quan sát và tính toán đường lật ngược thế cờ. Mưu trí vĩ đại nhất vĩnh viễn sinh ra từ sự tĩnh lặng.
3️⃣ Tục khí
Rất nhiều kẻ học được chút đạo lý liền lên mặt làm thánh nhân, tỏ ra khinh bỉ tiền bạc, khinh bỉ danh lợi. Kẻ mạnh không làm trò giả tạo đó.
Họ mang trong mình tục khí. Họ khao khát kiếm tiền, có tham vọng quyền lực, có ham muốn và biết tận hưởng những thú vui trần tục. Họ lăn lộn dưới bùn lầy, hiểu rõ từng ngóc ngách dơ bẩn nhất của thói đời để sinh tồn, nhưng tuyệt đối không để bản thân bị thối rữa theo cái ác. Sống thực tế và sòng phẳng với dã tâm của chính mình.
4️⃣ Quý khí
Quý khí không mua được bằng hàng hiệu hay đồ đắt tiền. Quý khí là cốt cách sinh ra từ sự tự tôn tuyệt đối.
Dù có rơi vào cảnh phá sản trắng tay, họ vẫn giữ lưng thẳng, quần áo sạch sẽ, ăn nói đĩnh đạc. Không quỵ lụy bợ đỡ kẻ giàu, không giẫm đạp lên kẻ nghèo. Cái uy nghi toát ra từ bên trong khiến người khác nhìn vào dù biết họ đang sa cơ lỡ vận vẫn phải cúi đầu kính nể.
5️⃣ Đại khí
Kẻ tiểu nhân cãi nhau vì một câu nói, thù hằn vì một đồng bạc lẻ. Kẻ mạnh mang đại khí trong người, tuyệt đối không để cảm xúc vụn vặt rác rưởi cản bước chân.
Bị chửi rủa không giận, bị tâng bốc không tham, gặp biến không vội, đối diện kẻ thù không sợ. Họ bao dung được những nỗi uất ức mà người thường không nuốt nổi, chỉ ghim ánh mắt vào kết quả cuối cùng. Nhẫn được cái nhục thiên hạ không nhẫn được, mới làm nên cái nghiệp thiên hạ không làm nổi.
Lời bàn:
Sinh ra mang kiếp người đã là một cuộc chiến. Muốn không bị cuộc đời nhai nát, bắt buộc phải mài giũa cho mình đủ 5 thứ khí chất này. Hiền lành là tốt, nhưng hiền lành phải đi kèm với bản lĩnh che trời thì lòng tốt của bạn mới có giá trị!
—-
👉 Khí chất và tính cách là thứ vô hình nhưng khiến người khác ấn tượng về bạn. Bất kể bạn là nam hay nữ, muốn vừa xuất hiện đã khiến người khác nể trọng và ngước nhìn thì phải sớm đọc cuốn sách, đó “Tính cách quyết định số phận, khí chất thay đổi cuộc đời”. Bởi nó sẽ giúp bạn tu dưỡng nội lực, rèn luyện thần thái của một người dẫn đầu: https://s.shopee.vn/808UNrok3m

Nikola Tesla: Thiên Tài Nhận Phát Minh Từ Vũ Trụ? | Giải Mã Bí Ẩn Nhân Loại -T9 P1/2

 Nguồn:https://www.youtube.com/watch?v=8YJZCGlnoa4

NHỮNG QUAN NIỆM ĐỘC ĐÁO VỀ VĂN CHƯƠNG CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP

 


NHỮNG QUAN NIỆM ĐỘC ĐÁO VỀ VĂN CHƯƠNG CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP

1. Văn chương có nhiều thứ lắm. Có thứ văn chương hành nghề kiếm sống, có thứ văn chương sửa mình, có thứ văn chương trốn đời, trốn việc. Lại có thứ văn chương làm loạn.
2. Nhà văn phải là người nhân từ, phải là người nhân nghĩa, nhân văn...
3. Văn chương phải bất chấp hết. Ngập trong bùn, sục tung lên, thoát thành bướm và hoa. Đó là chí thành.
4. Tôi đặt cái đẹp lên đầu gối, tôi thấy nó cay đắng quá và tôi nguyền rủa nó.
5. Tác phẩm dù hay ho đến đâu đi chăng nữa, nhà văn cũng sẽ hiện ra trước mắt chúng ta như một người nông nổi, một người nông nổi hết sức đáng thương, một kẻ bất hạnh - nhưng tốt bụng.
6. Công việc viết văn vốn rất nhọc nhằn, phức tạp, lại buồn tẻ nữa.
7. Thẳng bé mơ hồ hiểu rằng học đòi văn chương là nó bước vào một cõi mà ở đấy, nó không thể nương tựa vào bất cứ thứ gì, ngoài bản thân nó.
8. Có mấy loại người làm thơ? Loại một chắc chắn là các thiên thần. Họ vụt đến, vụt đi và để lại những bài thơ, những câu thơ thiên thần... Loại hai là thơ của những người khởi nghĩa, của lửa, của những nhà cách mạng xã hội! ... Khởi nghĩa với cả tình yêu, với đàn bà, với cái ác, cái tẻ nhạt, cái tầm thường, cái dung tục... với khá nhiều thứ - để biểu dương cái chí... Ngoài thơ loại một, loại hai là gì? Là loại ba: là phản thơ, là vi khuẩn, là mầm thơ, là “những tìm tòi” - đa phần viến vông, suy đồi, điếm đáng, đểu, say rượu, đa dâm, hạ lưu...

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

NGUỒN GỐC Thật Sự Của Ý THỨC: Vì Sao Con Người Phải QUAY VỀ? | Giải Mã Bí Ẩn Nhân Loại -T8 P2/2

Nguồn:https://www.youtube.com/watch?v=gZb6i1WkGhI 

Trực Giác Là Gì? Thứ AI Không Bao Giờ Có | Giải Mã Bí Ẩn Nhân Loại T10-P1/2

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=mDLgJEVIm2U

Vì Sao Vũ Trụ Có MỤC ĐÍCH? | Thuyết Thiết Kế Thông Minh - T7 P1/2

 Nguồn:https://www.youtube.com/watch?v=F-2LSu40XyM

James Tour: Gene MỒ CÔI, Phát Hiện Khiến Giới Tiến Hóa Im Lặng | Thuyết Tiến Hóa - Tập 14

 Nguồn:https://www.youtube.com/watch?v=I1T6lE2csV8

Làm Thế Nào Vũ Trụ Được Sinh Ra Từ Hư Không? - Phim Tài Liệu Về Không Gian | Thiên Hà TV

Nguồn:https://www.youtube.com/live/EKRD6zUS7S8