Trong y đạo phương Đông, Hoa Phụ Tử được xếp vào hàng kịch độc. Chỉ cần ăn phải một tấc rễ Phụ Tử cũng đủ khiến tâm mạch hỗn loạn, tê liệt toàn thân, cơn nguy kịch chỉ trong tích tắc.
Thế nhưng, dưới tay của bậc danh y, thứ kịch độc ấy lại hóa thành thần dược cứu người. Phụ Tử có thể phục hồi dương khí, xua tan hàn tà xâm nhập, cứu kẻ tay chân lạnh giá, khí huyết suy tàn, mạch tượng đứt đoạn, vực dậy chút hơi tàn sắp đứt.
Cùng một đóa hoa, một niệm có thể cứu người, một niệm cũng có thể hại người.
Bản thân hoa không thay đổi.
Thứ thay đổi là tâm của người dùng nó.
Một niệm thiện khởi lên, có thể độ người qua cơn khốn khó, thắp lên một ngọn đèn giữa đêm dài lạnh giá.
Một niệm ác dấy lên, cũng đủ đẩy người khác xuống vực sâu vạn trượng.
Có người chỉ bằng một câu nói mà cứu được một sinh mệnh.
Cũng có kẻ vì một niệm ganh ghét, một chút đố kỵ, một phần tư tâm… mà hủy đi cả tiền đồ của kẻ khác.
Loại người ấy tay chưa từng mang theo đao kiếm, mà lại mượn lời gièm pha để ngậm máu phun người, khiến lời giả hóa thật, kết liễu một đời thanh danh của kẻ chính trực.
Cứu người hay hại người, không phải thứ nằm trong tay, mà là thứ nằm trong lòng.
Là thiện hay ác, vốn từ tâm mà ra.
Cho nên tu hành khó nhất không phải học hết đạo lý thiên hạ.
Mà là giữ vững được sơ tâm giữa ba ngàn phiền não thế gian.
Bởi một niệm có thể thành Phật.
Một niệm… cũng đủ dẫn người nhập ma.