Sống đời đừng quá khắt khe,
Cành cao đón gió, bụi tre giữ làng.
Lòng người nông sâu, bẽ bàng,
Lúc hay, lúc dở, ngỡ ngàng người ơi.
Có khi dốc cạn bờ môi,
Chưa chắc người đã hiểu lời nghĩa nhân.
Có người tưởng rất vĩ mô,
Gặp cơn giông bão lại dần rời xa.
Thôi thì cứ sống vị tha,
Thương người như thể thương ta thuở nào.
Sông sâu sóng cả mặc dầu,
Vững tay chèo lái, lo sầu chi ai.
Đời người ngắn tựa sớm mai,
Giận hờn, trách móc, u hoài làm chi?
Bước chân học cách bước đi,
Cái gì cần giữ, cái gì nên buông.
Trả cho quá khứ nỗi buồn,
Đón dòng nước mát từ nguồn an vui.
